Nghị luận xã hội về Tuổi 17

Văn mẫu Trung học phổ thông

Nghị luận xã hội về Tuổi 17

Bài làm

Loading...

Thanh xuân là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, đặc biệt là cái tuổi mười sáu, mười bảy đầy ẩm ương, rong ruổi. Tôi đã, đang trải qua những khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy. Tuổi mười bảy có lẽ là cột mốc quan trọng của mỗi người. Nó là lứa tuổi mà ai ai trong số chúng ta đều khao khát được thử sức với những chặng đường mới lạ, muốn bước ra khỏi phạm vi gia đình, muốn tự do bay nhảy và cũng là tuổi ta sống nhiệt huyết nhất với tuổi trẻ.

Tuổi 17, là tuổi dở dở ương ương của một đứa con gái đã biết say nắng một ai đó. Thói quen là hay theo dõi họ ở dưới sân trường, sân bóng, có cả những lúc cố ý đi ngang lớp của người ta, cũng chỉ vì muốn nhìn thấy người ấy mỉm cười rồi chạy nhanh vào lớp, chỉ vậy thôi cũng đủ ấm lòng rồi. Và cũng ở cái tuổi của mọi thứ lưng chừng này, mối tình đầu cũng bắt đầu đẹp như nắng sớm. Cô gái nhỏ với những rung động đầu đời, cánh thư viết kỹ từng nét bằng mực nhung nhớ, yêu thương, rồi nhiều khi cất mãi trong cặp chẳng dám đưa. Có những hôm tình cờ gặp, hai đứa đỏ mặt nhìn nhau, thẹn thùng trong sự chọc ghẹo, xô đẩy của bạn bè. Rồi cũng giả vờ giận dỗi vu vơ để đêm về có chuyện nhắn tin cùng nhau. Những yêu thương ban đầu với biết bao nhiêu cảm xúc khác lạ. Giận hờn thì suốt mà toàn những chuyện đâu đâu. Nhiều khi suy nghĩ, nếu như gia đình ngăn cản, bản thân cũng sẽ quyết liệt sống trọn với những gì mình đã chọn. Cứ mơ hồ, thoắt vui thoắt buồn thoắt cô đơn mà chẳng cần lý do, một chút tình cảm vấn vương làm ta bồi hồi không biết tiến hay lùi, thành ra lại buồn ngơ ngẩn.

Xem thêm:  Phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu - Văn hay lớp 11

Tuổi 17, con người ta vẫn suy nghĩ và hành động rất bồng bột, làm theo bản năng nhiều hơn. Nhiều lúc cảm tưởng mọi người đang áp đặt mình vào một con đường rất trớ trêu, đơn giản chỉ vì mình không thích. Cái tuổi cũng đã đến lúc tự nhận thức cho chính bản thân mình rằng con người ai cũng sẽ lớn, rồi cứ ngồi đờ đẫn nhìn về cái thời còn được bảo bọc, yêu thương không lo không nghĩ và rồi nhận ra rằng tất cả đã trở thành hồi ức mà sẽ mang theo suốt cuộc đời này. Đúng 17 tuổi, con người ta bắt đầu có những mông lung trước cuộc đời. Nắng có, mưa có, rồi ngày mai trời lại sáng và bầu trời lại xanh. Mọi thứ còn đang dang dở nhưng hãy đứng dậy chọn cho mình một ước mơ, một hoài bão mà mình muốn đạt đến. Khi bạn sống hết mình với đam mê, với mục tiêu mà bản thân đề ra thì cho dù có nước mắt, áp lực, lênh đênh như thế nào đi chăng nữa thì lửa của tuổi 17 cũng không cho phép bạn bỏ cuộc. Tuổi học trò dù vui buồn, có nước mắt hay nụ cười, nhưng chắc chắn đó là nơi cất giữ một phần tâm hồn mà bạn không bao giờ muốn đánh mất, là nguồn sức mạnh đủ nâng đỡ bạn vượt qua những sóng gió của tuổi trưởng thành.

Xem thêm:  Phân tích nghệ thuật trùng điệp trong ngôn ngữ xây dựng hình tượng Đam Săn - Văn hay lớp 10

Khoảng sân trường trong vắt nắng, dưới những hàng cây xà cừ tán tỏa rộng xanh mát, câu chuyện của tuổi 17 bắt đầu tưởng như không bao giờ kết thúc…

Loading...
Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết